Thành Phố Buồn

22/06/20071:19 SA(Xem: 751)
Thành Phố Buồn

Chuyến xe từ Đà Lạt vào thành phố Sài gòn lúc tám giờ mười lăm phút.

Đến gần mười giờ xe mới tới bến được. Chưa bao giờ Khuyên chịu đựng một cảnh kẹt xe lâu tới thế. Mọi người trong xe ai cũng văng tục. Lúc xe còn nối đuôi từng dọc dài, ông tài xế cũng cáu tiết , ông ta bấm còi inh ỏi mặc dù buổi tối, theo luật giao thông cấm bóp còi. Mỗi tiếng còi xe tin tin như bấm vào trái tim của Khuyên đang nôn nao.

Sốt ruột quá. Khuyên kêu thầm mãi.

Cho tới khi xe tới bến Khuyên còn phải bị kẹt lại trong xe hơn mười phút mới xuống được. Xuống được xe lại còn cái nạn tìm tắc xi. Lúc này bao nhiêu tắc xi còn trực ở trước cửa phòng trà, trước những cái bar, trước rạp ciné và cải lương. Khuyên đứng dưới lề đường, mỗi lần có chiếc xe nào đi qua cũng ngoắc rối rít. Nhưng xe nào cũng có người, đôi khi xe trống nhưng người tài xế thò đầu ra lắc lắc tỏ vẻ không chịu rước. Cái gọi được thì hành khách tranh mất.

Hành khách cùng chuyến xe với Khuyên toàn đàn bà với đàn ông đứng tuổi. Họ không ga lăng chút nào cả. Khuyên bực mấy chú tài tắc xi thì ít mà bực mấy người đàn ông tranh bước của Khuyên thì nhiều. Khuyên cứ đi bộ tới trước được một chút thì họ lại bước lên đứng đón phía trước Khuyên ngay liền. Cái xách tay quá nặng làm Khuyên bước đi muốn té nhào tới trước. Buổi sáng khi rút con bài bói thử thời vận, Giao tính toán một hồi rồi nói:

- Hôm nay mày đi thế nào cũng có lắm cái bực mình. Mày thật đồ khùng, ngày nào không đi lại chọn ngày năm cùng tháng hết mà đi. Xui là phải.

Khuyên ra bến xe mua được vé. Khi lên xe rồi, Khuyên nói với Giao:

- Cô thầy non ơi, tao lên xe, bây giờ chỉ đợi có về tới nhà. Nói cho mày biết, chiều nay tao sẽ tới, sẽ gặp người ta. Tối nay người ta sẽ ngạc nhiên tới ngất xỉu.

Giao cười mũi. Cái lối cười mũi của Giao rất đểu.

- Coi chừng, đi về thình lình, không báo trước bắt được người ta ngoại tình rồi chết giấc luôn.

Không bao giờ Khuyên tin điều đó có thể xảy ra được. Giao nó có thể nghĩ như thế vì nó có rất nhiều mối tình trời ơi đất hỡi. Nhớ lại cái cười mũi của Giao, Khuyên thấy giận bạn ghê gớm. E nó cứ cầu cho Khuyên gặp chuyện bực mình hoài hủy.

Chờ lâu lắm mới có một chiếc xe xích lô đạp đi tới gần. Cái bà đứng tuổi nảy giờ lấn đứng trước mặt Khuyên nhào ra liền. Bà ì à ì ạch xách hai tay hai cái xách lớn, lồng thêm vào vai một cái ví màu đen căng tròn. Chiếc xích lô từ từ chậm lại, qua chỗ người đàn bà đứng nhưng còn đà trường thêm tới đằng trước và may mắn dừng lại trước mặt Khuyên. Trong lúc người đàn bà ì à ì ạch đi tới nữa. Khuyên leo thốc lên xe. Người đàn bà đứng khựng lại:

- Ơ hay cái cô này, xe người ta vẫy lại leo lên.

Khuyên làm mặt lì. Người đàn ông đứng tuổi đạp xe xích lô vừa đẩy xe để lấy đà nhảy lên đạp, vừa trả lời:

- Thôi bà cố nội. Bà chừng đó ký lô thêm chừng đó thứ phụ tùng bù lon đinh ốc, ông nội tui đạp cũng không nổi.

Khuyên bật cười. Lòng nàng reo vui một cách ích kỷ. Sự sung sướng vừa trẻ con, vừa độc ác như khi đang ngồi học, thấy một con muỗi đậu nơi cái chụp đèn, Khuyên rình mò để hai bàn tay cho ngay rồi đập đập hai bàn tay lại, dở tay ra thấy xác con muỗi. Sự yên tâm một cách thỏa mãn, tâm thần gật gù một cách khóai trá. Khuyên liên tưởng tới khuôn mặt người đàn bà bị đứng lại mà quên ngay nỗi bực dọc chờ đợi của mình vừa mới mắc phải như người đàn bà kia.

- Cô đi về đâu?

- Bác cho tôi lên Đa kao, rẽ vào đường Trần văn Thạch.

- Cô cho ba trăm nghe.

Khuyên giật thót người:

- Trời ơi, bác lấy gì nhiều dữ vậy. Đây về đó có chút xíu.

- Ba trăm là rẻ, tụi nó lấy một cuốc xe cuối năm sáu trăm bạc.

- Tui là học sinh, chớ có phải Mỹ đâu mà bác tình nhiều vậy.

- Thời buổi này nhìn ai cũng như ai, biết sao mà nói được. Tui đi xe thì tui tính giá cả như nhau.

Khuyên cố kỳ kèo:

- Bác lấy hai trăm thôi bác. Tui đâu có nhiều tiền.

- Các cô bây giờ chán gì tiền. Cô tiếc chi trăm bạc cô.

Giọng người đàn ông phu xe đểu giả làm Khuyên nóng mặt. Nàng đành ngồi im. Sự mừng rỡ tìm được chiếc xe để về nhà biến mất, nàng lại bắt đầu bực mình. Khuyên không tính về Sài gòn ăn Tết, nàng đã gữi thư về báo tin ở lại Đà Lạt, và đã nhận được tiền của anh, của chị, của ba me gửi lên cho tiêu Tết. Đến ngày 29, Khuyên cảm thấy nhớ nhà ghê gớm. Nàng sợ đêm Giao Thừa nàng chịu không nỗi cảnh cô đơn, nên quyết định trở về. Giao than phiền Khuyên nhiều nhất vì hai đứa đã quyết định ở lại ăn Tết với nhau. Khi nghe tin Khuyên tỏ ý về Sài gòn, Giao kêu:

- Cóc chịu nổi mày, ba hồi này ba hồi nọ.....

- Tao nhớ nhà quá.

- Khỏi, tao biết. Mày nhớ Việt thì có. Gớm, chàng mới có đổi về Sài gòn có gần một tháng mà quýnh lên.

- Mày nghĩ sao cũng được.

- Mà mày cũng nên về để coi tình ý chàng ra sao? Tao nghi quá, cái bản mặt đó nhiều đào lắm nghe. Tao coi tướng thấy rõ hai con mắt đào hoa, chắc tử vi có riêu y đi kèm rồi.



Thành phố vắng vẻ hơn thường lệ, lúc này người ta đang dồn ứ trong những ngôi nhà để đón giao thừa. Khuyên biết chắc là nàng đã trễ nãi hết mọi việc. Theo dự tính Khuyên định về nhà vào buổi chiều, cả nhà chắc sẽ ngạc nhiên lắm. Tịnh và Hiền sẽ ôm cứng lấy Khuyên, ba đứa kéo nhau vào phòng riêng tha hồ mà nói chuyện. Nhưng như vậy cũng không được. Khuyên phải tới thăm Việt nữa. Có nên kéo Tịnh hay Hiền đi theo không? Đó cũng là điều thắc mắc của Khuyên khi ngồi trên xe đò. Bây giờ thì hết rồi.

Chiếc xe xích lô như muốn ngừng lại Khuyên đưa tay chỉ tới đằng trước:

- Tới một đoạn nữa bác. Đàng cuối đường kia kìa.

- Có ba trăm bạc mà đi xa quá trời.

Người phu xe cằn nhằn. Ngày cuối năm gặp một người phu xe như thế này còn đỡ, mồng một mồng hai mà gặp thì chắc xui cả năm. Khuyên tự an ủi. Và muốn cho lòng mình được vui vẻ, đỡ nhớ tới cái bản mặt của ông ta, khi xuống xe Khuyên còn cho thêm mấy chục bạc lẻ nữa. Hắn mỉm cười, dù không nói tiếng cảm ơn, nhưng với nụ cười mừng rỡ đó, Khuyên cũng cảm thấy yên lòng đôi chút. Hai cánh cổng được gài chặt ở bên trong. Sao đèn đuốc tối tăm thế này. Khuyên nhìn vào nhà, qua cái sân rộng, hình như không có đèn ở phòng khách. Khuyên đoán cả nhà đang tụ tập ở phòng ăn hay ở một phòng nào phía sau. Có thể ba me đã đi đến xin thẻ ở Lăng Ông hay đi chùa. Còn Tịnh và Hiền dám đi dự tiệc ở đâu lắm.

Gọi cửa, bấm chuông rất lâu mới có người đi ra sân. Bà vú già vừa điếc vừa ngọng. Khuyên rối rít:

- Mở cửa, mở cửa u già.

- Ai?

Bà vú nhướng mắt nhìn Khuyên một lúc mới nhận ra, nhận ra rồi cũng chưa vội mừng mà còn chậm rãi:

- Cô Khuyên phải không?

- Cô Khuyên đây. Mở cửa mau. Đứng ngoài đường hoài sốt ruột quá trời.

- Nhà đi vắng hết rồi cô.

- Ủa nhà vắng, thì cũng mở cửa cho tôi vào với chớ.

- Ông bà, mấy cô mấy cậu đi vắng hết.

Khuyên nói như hét:

- Tôi nghe rồi. Mau mở cửa cho tôi chứ.

-Dạ, cô nói chi?

- Trời ơi mở cửa ra đi.

Tiếng kêu giận dữ của Khuyên đã lọt vào lỗ tai người đàn bà già nua. U già hối hả mở hai cánh cửa rồi lệt bệt xách cái xách tay cho Khuyên.

- Cô đứng đó để tôi vô bật đèn.

- Sao đèn đuốc tối thui thế này.

- Dạ, nhà đi hết mà.

- Tôi hỏi sao không bật đèn.

U già như không nghe , đi nhanh tới đằng trước. U khuất vào cửa hông, Khuyên đứng trước thềm nhà đợi. Ngọn điện trước nhà bật sáng, cánh cửa phòng khách mở rồi những ngọn điện trong phòng khách được tuần tự bật lên hết. Sự trống trải của gian phòng khách làm Khuyên chưng hửng.

- Ủa sao lạnh tanh thế này.

Khuyên quay lại , u già đã đi đâu mất, nàng lại gọi lớn:

- U ơi, u!

Một lúc sau u già mới lật đật đi ra, cái khăn còn vắt trên vai:

- Tôi quét phòng cô Hiền cho cô ngủ.

- Vậy nhà đi đâu hết. Ba mẹ tôi bao giờ mới về hả u?

- Ông bà và mấy cậu về Vĩnh Long ăn Tết rồi. Mồng hai mới lên.

Khuyên ngồi phịch xuống ghế sa lông. Mấy ngọn đèn như vừa mờ đi một lúc.

Khuyên vừa buồn, vừa giận, giận cả nàng và giận đủ mọi thứ.

- Mời cô đi nghỉ. Khuya rồi.

Khuyên trợn mắt nhìn u già, nàng tính gây u một lúc cho hả giận, nhưng nàng cũng vừa nhận ra sự vô lý của mình. Khuyên chán nản:

- U để mặc tôi.

- Cô dùng sữa không tôi đi pha.

- Kệ tôi mà u. U đi nghỉ đi.

- Dạ, để tôi đi đóng cửa. Ông bà dặn dò kỹ lắm. Dạo này trộm đạo như rươi cô ơi.

- Ừ.

- Sao cô về mà không báo cho ông bà hay.

Thấy Khuyên làm thinh, u già lật đật đi ra, khép cửa lại.

Đồng hồ đổ một tiếng lẻ. Khuyên đưa tay che miệng ngáp. Cái ngáp vừa buồn ngủ vừa ngao ngán. U gì lại mời Khuyên đi nghỉ. Chợt nhớ tới Việt, Khuyên hỏi:

- Ở đây mấy giờ giới nghiêm.

- Dạ, đêm nay không giới nghiêm mà cô.

Lòng Khuyên chợt lóe lên một hy vọng. Nhưng hy vọng đó cũng tắt ngay. Khuyên biết giờ này Việt cũng không có nhà. Có thể chàng ăn Tết ở một gia đình người quen nào đó như trong thư nàng viết.



Khuyên đi vào phòng Hiền. Chiếc bàn học của Hiền đã được thu dọn ngăn nắp. Trên bàn tấm ảnh chụp hai chị em Hiền và Khuyên đang ôm nhau tươi cười. Ngăn kéo khóa, chiếc chìa khóa dấu dưới mấy chồng sách, Khuyên tìm được. Nàng mở ngăn kéo của em. Mấy lá thư của Khuyên viết từ Đà Lạt và một lá thư của Hiền viết dở dang. Tò mò Khuyên cầm lên đọc.

Lại lá thư Hiền viết gửi cho Khuyên. Tụi này sắp về quê ăn tết, chắc vui ghê lắm. Ở Đà Lạt Khuyên ăn tết sẽ buồn. Thôi chịu khó khi Hiền về sẽ viết tiếp sẽ kể chuyện cho mà nghe. Lá thư không đầu không đuôi. Cuốn nhật ký nhỏ của Hiền: Ê, chị Khuyên có kép, chị Khuyên không còn thì giờ nghĩ tới mình nữa, mình ghen ghê quá. Tết này chị không về cho mình cấu chị cho đã tức. Tức ghê đi Khuyên ơi.

Chị em Khuyên thường gọi nhau bằng tên. Hiền năm nay mười sáu. Cầu trời em chưa biết gì, em còn ngây thơ. Khuyên nhìn lại tấm ảnh, nụ cười của Hiền tươi hơn nụ cười của Khuyên nhiều. Chắc Hiền sẽ sung sướng .

Đêm nay, Khuyên sẽ đón giao thừa một mình. Con Giao nói đúng. Bây giờ ở Đà Lạt một mình trong phòng trọ, chắc Giao đang nguyền rủa Khuyên. Giao sẽ tưởng tượng đủ thứ. Hắn cho mình đang sum họp, đang vui chơi và quên hắn, Khuyên nghĩ tới mình và thương bạn hơn.

U già nấu xong ấm nước sôi, pha trà thì cũng vừa tới giờ giao thừa. Khuyên thay áo. Dù một mình, Khuyên cũng phải đón giao thừa. Khuyên nhìn lên tường, tờ lịch ai đã bóc sẵn. Năm mới đang rình rập, leo vào tới chân thềm, chỉ chờ tiếng pháo nổ, năm mới sẽ tràn vào đầy ắp.

Tự nhiên Khuyên cảm thấy hồi hộp, sự chờ đợi xôn xao trong tim nàng, tan đều trong da thịt nàng. Một ngày cuối của một năm mới mẻ chờ đợi. Như mồng một mồng hai buồn quá Khuyên sẽ bay trở lên Đà Lạt cho Giao ngạc nhiên chơi. Hoặc có thể nàng đi Vĩnh Long, và có thể có những điều không ai ngờ tới. Khuyên sẽ về Vĩnh Long để nhìn thấy cảnh trễ tràng.

Một tiếng pháo nổ. Tâm hồn Khuyên ló ra một chồi xanh hân hoan. Năm mới đã tới.

Khuyên dậy trễ, ngày đầu của năm mới lại nhận một sự trể tràng nữa. Đêm qua Khuyên đã thức khuya, với lại cả một ngày vất vả trên chuyến xe đò, người Khuyên như rã rời ra. Khi đặt người nằm xuống, Khuyên mê đi ngay.

Có lẽ Khuyên đã thức khuya ghê lắm. Khi tràng pháo đầu tiên đón giao thừa, lòng Khuyên nao nức, nao nức vì Khuyên vừa từ giã một năm cũ, thêm một tuổi nữa, Khuyên thêm một tuổi sẽ có thêm nhiều biến đổi, hình như mỗi năm mỗi lớn, Khuyên có thêm nhiều mối lo nghĩ, nhiều chuyện rắc rối hơn lên. Khuyên ăn một miếng bánh đẻ mừng tuổi mình.

Miếng bánh chưa lọt vào khỏi cổ, Khuyên đã giựt mìnhvì những tiếng súng ban đầu lẹt đẹt xa xa, rồi tiếng súng nổi lên tứ phía. Kinh nghiệm của một năm buồn thảm tang tóc cũ làm Khuyên có phản ứng ngay, nàng lăn xuống chân bàn. Nàng gọi u già rối rít. Mãi lúc sau u già mới thủng thỉnh đi lên, vừa đi vừa vấn tóc:

- Cô Khuyên, cô Khuyên, chuyện gì đó?

Khuyên đã ngạc nhiên hết sức khi trông thấy u già đi tỉnh bơ. Hay u đã điếc tới độ không nghe tiếng súng. Chắc chắn không phải thế. Sự hồi hộp căng thẳnh từng phân da của Khuyên.

Đầu Khuyên dính đầy mạng nhện. Khuyên đưa tay vuốt và lo sợ ghê gớm.

Mới những giờ phút đầu năm mà đã bao nhiêu xui xẻo như thế này rồi.

Thế rồi Khuyên đi ngủ. Đầu óc mệt mỏi quá, Khuyên cũng không có thì giờ nằm mà suy nghĩ, mà bực mình với tiếng súng bắn đi khắp tứ phía nữa.

Nhưng sáng nay dậy trễ, Khuyên lại giận những tiếng súng đó ghê gớm. Thật ra nếu chẳng giận tiếng súng làm Khuyên giựt mình hồi hôm, Khuyên chẳng còn cái gì để giận nữa.

U già cắt mấy cái bông hoa ở ngoài vườn đem vào chưng trong phòng khách, đem cái bảng đề chủ nhà về quê ăn Tết ra treo ở trước cổng trong khi Khuyên sửa soạn đi.

- Trưa nay cô về nhà ăn cơm nghe cô.

Khuyên nhớ tối qua mở hai tủ lạnh, tủ nào cũng đầy ắp trái cây và thức ăn. Khuyên gật đầu. Ra tới cửa nhìn thấy vạt áo là vội hơi nhăn vài nếp nhỏ, Khuyên lại bực mình và nhủ thầm: Đừng gắt gỏng nữa, không thì rông cả năm.

Để vui tươi, Khuyên nghĩ tới Việt.

Sáng mồng một nàng đi xông nhà người yêu, dù sao, về tới Sàigòn nàng cũng có một công việc chính đáng.

Anh sẽ không đi đâu hết trong ngày mùng một. Đêm giao thừa để nhớ em, mồng một ngồi viết thư cho em. Khi Khuyên tới, chắc Việt ngạc nhiên lắm, cây bút trên tay chàng sẽ rơi xuống đất, và chàng sẽ nhẩy lên như đứa trẻ con, như đêm sinh nhật nào chàng đã nhảy chân sáo, đã hát đã vỗ tay như một đứa bé khi gặp chuyện hết sức vui thích .

Khuyên tìm nhà Việt không khó khăn, căn nhà nằm trong một đường hẻm nhỏ ở trước có giàn hoa giấy như trong thư đã tả . Cánh cửa sơn màu xanh như trong thư đã nói. Khuyên hồi hộp đứng một lúc dưới giàn hoa giấy. Trời ơi, Việt sẽ hiện ra sau cánh cửa kia, và Khuyên sẽ làm gì nhỉ? Làm gì để tỏ sự vui mừng quá thể.

Trái tim của Khuyên đã bắt đầu đập mạnh, người Khuyên bần thần như qua một cuộc chạy đua. Khuyên phải đứng yên một lúc cho trái tim bớt rộn ràng rồi đi những bước thật khẽ tới gần cánh cửa. Những tiếng đập cửa cũng rộn ràng, nhảy nhót như trái tim đang reo vui.

- Có ai trong nhà không?

- Có Việt trong nhà không?

Tiếng kêu nào chạy vòng quanh óc. Nhất định Việt đang ở nhà, đang viết thư cho Khuyên. Căn gác phía trên đầu mình đây, chắc chắn như thế. Cánh cửa sổ mở về phía nào chứ không mở ra phía đường, chàng sợ ánh nắng sẽ làm mau khô mực trên những tờ thư chăng? Hay sợ nắng sẽ tràn lấp luôn hình ảnh cô Khuyên dễ thương, ngoan hiền, chung thủy. Trời ơi mơ mộng gì mà người ta gõ cửa gần rụng cánh tay.

Có tiếng chân đi trong nhà, tiếng chân đến gần cửa và trái tim Khuyên càng đập mạnh hơn, đập đến nổi Khuyên nghe thình thịch khi cánh cửa bật mở ra phía ngoài. Ủa , ai vậy nhỉ? Ai mà không phải Việt của Khuyên. Người đàn bà cau có:

- Cô tìm ai?

Khuyên đáp lí nhí như đang hổ thẹn:

- Dạ tôi hỏi ông Việt.

- À, cậu Việt. Cậu ấy thuê trên gác, nhưng hôm nay cậu không có nhà.

Sự tuyệt vọng làm Khuyên gần khóc. Người đàn bà nhìn Khuyên chằm chặp rồi ánh mắt dịu hơn:

- Cô vào đây đã.

Làm ra vẻ vui hơn, ngươì đàn bà kéo tay Khuyên :

- Đằng nào cô cũng xông nhà. Vào đây uống ly nước để tôi chúc cô năm mới .

Khuyên bước hẳn vào bên trong. Gian nhà chiều ngang hơi hẹp, mọi vật trang trí trong nhà bày vẻ nghèo nàn. Bộ bàn ngế kê giữa nhà có vẻ chướng mắt vì bình hoa ny-lông và mấy hộp nhựa đựng mức bánh màu sắc lòa loẹt.

- Cô là gì của cậu Việt?

- Dạ tôi là em bà con.

Người đàn bà hơi mỉm cười, vẫn dáng điệu vồn vã:

- Cô dùng nước, uống nước trà.

- Dạ.

- Năm mới chúc cô phát tài bằng năm bằng mười năm ngoái.

Khuyên nhớ tới vẻ cau có của bà ta lúc ra mở cửa cà nhủ thầm năm nay chắc sẽ xui bằng năm bằng mười năm ngoái. Khuyên giật mình cho mình đã nghĩ dại. Người đàn bà đẩy ly nước trà về phía Khuyên:

- Uống nước cô.

- Cảm ơn bà, tôi cũng chúc bà năm nay phát đạt, ăn nên làm ra.

Không biết Khuyên đã thuộc lòng câu nói đó từ bao giờ. Có lẽ đây là lần đầu tiên Khuyên dùng câu đó. Người đàn bà có vẻ hài lòng, bà ta bốc một nắm hạt dưa:

- Sáng nay chỉ có một mình tôi ở nhà tiếp khách, ông nhà tôi với xấp nhỏ đi chùa cả rồi.

- Dạ.

- Cô ăn hạt dưa.

Khuyên ngập ngừng:

- Dạ thưa bà, anh Việt cháu có về nhà hôm nay không ạ.

- Cô không biết gì hết sao?

Màu xanh đã nhuộm hết da mặt, Khuyên cố giữ khỏi run giọng:

- Dạ thưa chuyện chi ạ.

- Năm nay lính cấm trại trăm phần trăm mà. Cậu Việt vào trại chiều ba mươi.

Lệ đã dâng đầy hai mắt, Khuyên cố ráng:

- Dạ chắc lúc này anh ấy có mặt ở trại?

- Nghe cậu ấy nói phải đi giữ an ninh ở đâu đó, đâu ở vòng đai Sài gòn gì đó.

Khuyên vội vàng đứng dậy. Khuyên phải đi ra khỏi ngôi nhà này thật nhanh, nhưng nàng chưa kịp chào thì chân đã vấp phải một con chó con đang loanh quanh nơi chân nàng. Con vật kêu ẳng ẳng rồi bỏ chạy ra sân. Người đàn bà cũng đứa Khuyên ra sân:

- Con chó này của Việt đó. Không biết cậu định mua cho ai đó rồi thôi.

Khuyên thấy con chó không đẹp một chút nào. Nó gầy nhom, lông lại lốm đốm những đóm tròn như ai lấy mực bôi vào. Người đàn bà như biết ý Khuyên, cười ngắc nghẽo:

- Cười lắm cô ơi, nghe đâu cậu Việt mua ba ngàn đó. Hôm đem về, cậu Bình với cậu Việt cãi nhau hoài, cậu Bình nói con chó này là chó giả, chó mà chó giả, buồn cười không cô. Cậu Việt nhứt định nói là chó ngọai quốc, loại chó Đức hay Ý chi đó. Cậu Bình cá với cậu Việt năm ngàn, nuôi lớn mà coi. Vậy mà chó giả thiệt cô ơi, nó lớn nó ốm nhom, chó Việt nam chớ tây mỹ gì đâu, Hổm tui tắm dùm, trời đất, tụi nó lấy mực chấm vào lông, ra dơ thấy bà.

Nói dứt câu người đàn bà còn cười. Con chó giả chạy lăng quăng quanh chân Khuyên, Khuyên cố ráng cười một cái thật nhạt để góp vui với người đàn bà, tiện thể từ giã luôn.

Khuyên chưa về nhà, nàng ra bến xe hỏi mua vé đi Đà Lạt. Ngày mai mùng hai mới có chuyến đi. Khuyên lấy vé buổi sáng sớm. Nàng nghĩ sẽ không viết thư để lại cho Tịnh và Hiền. Khi lên tới Đà Lạt, Khuyên sẽ nói với Giao :

- Tao nhớ mày quá nên tao vội về.

Chắc chắn Giao sẽ bảo ngay là Khuyên nói dối. Nhưng mặc kệ, phải bỏ ngay Sài Gòn sớm chừng nào hay chừng ấy. Khuyên không thấy háo hức chờ đợi, dù chỉ chiều mai gia đình nàng sẽ về tới Sài gòn.

Không có cuộc chạy đuổi nào cả. Nàng trông về nhà cho mau. Khuyên sẽ không đi đâu nữa hết, ngoài buổi sáng sớm hôm sau lên đường. Nhưng biết đâu đó, những chuyện bực mình vẫn còn đeo đuổi Khuyên nữa.
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn