Ỷ mạnh

18/02/20071:19 SA(Xem: 261)
Ỷ mạnh

1 | 2 | 3

Trở chiếc cán dù, dùng chiều cong như cái móc, cài vào cổ tên vô loại, gặt nhẹ cổ tay, hắn chới với, bật lui lại, mất thăng bằng ngã vào thùng nước rộng cá cuả bà bạn hàng, tôm cá và nước dơ bắn tung toé. Hắn đứng lên, sừng sộ quay phắt lại, một đời hắn cũng không ngờ, chỉ có người phụ nữ mảnh mai kia, đang đứng chống dù nhìn hắn, nhìn lại lần nữa, không còn một ai, ngoài những người hiếu kỳ đang dàn thành vòng tròn, họ chờ đợi tấn tuồng sẽ diễn ra. Chưa kịp cất tiếng, cô gái trẻ với hai bính tóc rẻ đám đông bước vào, hai khuôn mặt hao hao, chỉ có màu da rám hồng cuả người phơi ngoài nắng nhiều hơn trong nhà. Cô ta trừng mắt nhìn hắn, hỏi trống không:
- Muốn đánh nhau ? Làm tàng hả ? Đánh phụ nữ ?
Quay sang người phụ nữ, cô ta diụ dàng:
- Hắn làm phiền chị ? Muốn em đánh nó không ?
Người phụ nữ chậm rãi móc chiếc khăn luạ thêu tay, nhẹ nhàng lau chiếc cán dù, hành động như không cần thấy tên côn đồ đang sừng sộ, chỉ ngại làm dơ chiếc cán dù yêu quí. Giọng nói thật diụ dàng:
- Không cần em ạ, chỉ bẩn tay, về đi.
Tên vô loại không dằn được, khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ, cánh tay giơ lên, chưa kịp gạt ngang thì “chát “, má rát rạt, hắn lùi lại, nhìn người phụ nữ đứng trước mặt, Cô ta an nhiên đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn, xoa má, hắn không thể hình dung đôi bàn tay nhỏ nhắn đó vừa tát mình, tiếng cười cô bé như châm thêm dầu:
- Đáng đời, định đánh cả trẻ con à ?
- Người chạm vào một sợi tóc cuả em, người sẽ ăn roi, về mà gậm nhấm, ta không nói suông.
- Đánh đi cô hai, phường vô lọai, thứ ỷ mạnh chỉ biết hiếp đáp phụ nữ tay yếu chân mềm, nay gặp hai cô.
- Chị cho em đánh nó một trận, em gai mắt lắm rồi, thứ súc sinh nầy, chưa đánh què tay nó, em chưa thoả mãn.

Ti quay sang nhìn đôi bàn tay cuả chị, mê mải nghe chị kể chuyện, nhìn lại trái thơm trên tay chị Trân, từng lớp vỏ, từng mắt thơm, từng lát dao cắt hình chữ V, chạy theo hình nghiêng, đều đặn, đẹp như vẽ. Ba vẫn khen chị Trân khéo, mà mình còn mê nghe chị kể chuyện hơn. Chưa bao giờ được về thăm quê nhà, miền quê hương tuổi nhỏ của Cha, cuả các chị , được chị Trân vẽ ra đầy màu sắc.
Sinh ra và lớn lên, Ti vẫn chưa bao giờ hình dung được căn nhà Tổ Đường, do chính bàn tay Nội gầy dựng lại. Hỏi trăm câu hỏi, về những người phụ nữ trong gia đình, về bà Nội, người chuyên kể chuyện vui , tính hài hước cuả bà Nội , do các chị kể lại chưa hết…Nhất là Chị Kim, mỗi lần chị sang đây, nghe chị kể chuyện, bảo đảm sẽ cười lăn xuống ghế, cười đau cả bụng, mỏi cả xương quai hàm…Chị kể mãi không dứt …
Ba bảo: “Học tính khéo léo, trầm tỉnh cuả chị Trân, vui tươi chọc cuời cuả chị Kim, giỏi giang cuả Chị Mai, ngăn nắp kỹ lưỡng cuả chị Mây…” Ôi ! Học hết mấy chị thì Ti cũng đến già mất.
- Chị Trân nầy, Cô Hai có thật giỏi võ không ?
- Có chứ em, Ba chị vẫn thường kể lại. Nghề cuả Cô là Nhuyễn tiên, đánh roi mềm đó em, cô nhanh nhẹ, đánh như lướt, Cô từng đánh trặc tay chú Ba Vinh, các Cô Chú học cùng thầy, là người nhà.
- Sao vậy chị, người nhà mà, đánh cả người nhà sao ?
- Không đâu, dạy bài học đó em, tính cô nghiêm lắm, rất ghét người hạ tiện, Chỉ vì Chú Ba lỡ đòn, đánh với người yếu hơn, Cô Hai kỵ tuyệt đối bọn ỷ thế mạnh, nên mới ra đòn nặng với Chú, đánh chú lọi tay, vậy mà Bà Năm không dám hở răng mách với Nội.

- Vậy Cô hai có đánh cái tên vô lại kia không chị ?
- Ti, em từ từ chứ, chị sẽ kể tiếp mà, còn Bà Kế Hiền …Bà mới chính là người …Những người phụ nữ mong manh trong nhà …còn nhiều người chẳng sợ anh Tây nào lắm …

Vũ Thị Thiên Thư
{còn tiếp }

 Xin mời nghe Hiền Vy diễn đọc

http://www.trinhnu.net/v/vuthithienthu/?action=Writings&case=view&storyId=8936
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn